Con sợ phải nói với cô gái mình yêu rằng: "Mẹ anh bán vé số"

Thứ bảy - 22/07/2017 16:34
Từ nay chắc con cũng sẽ chẳng dám ngỏ lời yêu ai, có lẽ con ngại một ngày phải trả lời người ấy: "Mẹ anh bán vé số". Hôm nay

Đã gần một tuần mẹ đi bán vé số. Thật lòng mà nói con chưa bao giờ nghĩ ngày này sẽ đến, cũng là một nghề nhưng sao nhắc đến vẫn cảm thấy ngượng ngùng. Nhà chúng ta có lẽ cũng chẳng đến nỗi nào để mẹ phải đi bán vé số, lý do mẹ đưa ra là đứa nào cũng đi làm đến tối mới về, mẹ đi cho vui, kết hợp tập thể dục. Vậy là mẹ đi bán vé số. Từ ngày đi bán, mỗi ngày trước khi đi làm con đều mua hai tờ vé số, vé mua rồi mang đi cũng chẳng buồn so vì lỡ có trúng thì mẹ đã nhắn tin báo. Mua không phải mong cho trúng vì trước giờ con chẳng tin vào đồng tiền từ trên trời rơi xuống, mà là trước giờ mẹ nói số con mở hàng cho người ta là bán đắt. Thế nên sáng con mua cho mẹ, chỉ mong tối mẹ sẽ sớm về.

Cái quán nước nhỏ trước giờ mẹ bán vẫn tồn tại. Có lẽ vì nhiều quán khác mọc lên xung quanh, quán không còn vui như xưa nữa đồng nghĩa thu nhập cũng ít đi. Vậy là mẹ đi bán thêm vé số. Mẹ đi từ 5 giờ chiều cho đến lúc bán gần hết. Có hôm con về mẹ vẫn chưa về. Từ ngày mẹ bán vé số con đi làm bên ngoài người ta cũng mời mua, nhiều người mời dai làm con khó chịu nhiều lúc từ chối nặng lời, người ta đi rồi con lại hối hận. Có lẽ mẹ đi bán gặp phải một ai đó từ chối như con cũng sẽ buồn lắm, từ đó con thêm chữ "Dạ" vào những lời từ chối, mong người ta cũng nhẹ lời với mẹ.

Sài Gòn cuối thu trời mưa, nhiều chiếc ô tô con vút trên đường về chẳng ngại. Con tự hỏi mình giờ này mẹ đã về chưa. Mẹ có bà bạn cũng đi bán chung, con của bà ấy đang tuổi mới lớn đã bỏ học, giờ học nghề sửa xe. Nó cấm bà đi bán nữa, bà cũng nghe, hỏi vì sao nó bảo không thích. Còn mẹ, con biết ngoại không cho mẹ đi bán, ngoại la mẹ nhưng mẹ vẫn đi, nhưng nếu con không cho thì chắc chắn mẹ sẽ ở nhà, có điều con không cản vì thấy mẹ vui. Ngày trước đi làm được mẹ ủi đồ, ngày nào đến văn phòng cũng quần tây sơ mi bảnh bao, vậy mà con còn nói mẹ ủi không vừa ý, thế là có mỗi ngày chủ nhật con mang đồ ra ủi hết cho cả tuần. Vậy là ngày nào đi làm đồ cũng nhăn nhó, bởi con đâu biết ủi. Giờ mẹ đi bán vé số tối về trông mẹ ngủ thật ngon. Từ nay chắc con cũng sẽ chẳng dám ngỏ lời yêu ai, có lẽ con ngại một ngày phải trả lời người ấy: "Mẹ anh bán vé số". Hôm nay con về sớm, mẹ bán rồi mau về mẹ nhé!

Tác giả bài viết: Hoàng

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

Mã bảo mật   
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây
Đường dây nóng: 0908.910.534 
Liên hệ Quảng cáo: admin@vantamlong.com
Tin bài/Liên hệ : banbientap@vantamlong.com
Ban bạn đọc: banbandoc@vantamlong.com

Back to Top