Thu dọn thi thể, nhiệm vụ ám ảnh sau bão Harvey

Thứ năm - 31/08/2017 11:37
Với những người làm công tác cứu hộ, bão Harvey thực sự không đáng sợ bằng việc họ phải đi dọn các xác chết sau khi mưa lũ quét qua.
Thu dọn thi thể, nhiệm vụ ám ảnh sau bão Harvey

Nhân viên cứu hộ Brandon Tooley lội qua nước lũ để thực hiện nhiệm vụ sơ tán người dân tại một khu căn hộ ở Tây Houston hôm 30/8. Ảnh: New York Times.

Suốt 5 ngày qua, kể từ khi siêu bão Harvey đổ bộ bang Texas, các cảnh sát tại Houston, thành phố chịu ảnh hưởng nặng nề bởi cơn bão, đã giúp giải cứu hàng trăm người mắc kẹt vì mưa lũ.

Trong một chuyến tuần đêm tại khu vực phía đông thành phố đang bị nước lũ nhấn chìm, chiếc bộ đàm của họ bất ngờ phát tín hiệu. "Chúng ta có một nam giới nổi trên mặt nước", người điều phối thuộc văn phòng cảnh sát hạt Harris thông báo.

"Ôi không", phó cảnh sát trưởng Bob Goerlitz vừa điều khiển chiếc xe tuần tra vừa đáp.

"Một xác chết khác?", Andrew King, đồng đội của Goerlitz ngồi bên cạnh, nói.

Không trả lời, Goerlitz bật cần gạt nước chiếc Hummer rồi nhấn ga. Thông tin họ biết vỏn vẹn là một địa chỉ, không có tên tuổi nạn nhân. Họ cũng không nắm rõ liệu có thể tiếp cận địa điểm cần đến hay không và liệu nạn nhân đã chết được bao lâu, vài giờ hay vài ngày? Hơn tất cả, họ lo sợ sẽ phải tiếp tục nhận những cuộc gọi kiểu này, theo Washington Post.

Người điều phối cho biết thi thể nạn nhân xuất hiện tại khu vực xa nhất thuộc quận mà họ quản lý. Những đêm trước, khi nước ngập cao đến nỗi chỉ những phương tiện hạng nặng mới đủ khả năng tiếp cận, Goerlitz cùng đồng đội lái xe đến đây để giải cứu người dân mắc kẹt. Nay, họ nhận một nhiệm vụ khác: Thu dọn thi thể sau bão.

 Thành phố Houston trước và sau bão Harvey.

Trong lúc Goerlitz lái xe, King phát hiện phía trước có ánh đèn chớp nháy. "Chậm lại", ông nói.

Họ tiến đến và nhìn thấy hai chiếc ôtô của văn phòng cảnh sát hạt Harris đang đỗ. Nước ngập quá cao khiến xe không thể đi qua.

"Đây là khu vực cần tìm kiếm", hạ sĩ Keith Lyons nói với Goerlitz và King. "Tôi sẽ đi đường này, sau đấy đi về hướng nam".

"Cuộc gọi nhắc đến một ai đó trên xuồng", Lyons nói. "Vậy nên hãy tìm kiếm những chiếc xuồng".

"Nhưng ta có biết xuồng ở đâu không?", Goerlitz hỏi.

"Không", Lyons đáp.

Goerlitz gật đầu rồi cùng King quay về xe, nơi có ba sĩ quan cảnh sát khác đang ngồi chờ ở ghế sau. Họ không bật nhạc hay radio. Trong xe chỉ có tiếng bíp bíp lặp đi lặp lại từ thiết bị quét. Chiếc Hummer tiếp tục dấn vào vùng nước sâu, không rõ phương hướng.

Nước ngày một dâng cao, tới lốp xe, rồi tới cả tấm tản nhiệt phía trước xe. Họ không thể phân biệt đâu là đường, đâu là vỉa hè hay đâu là sân nhà của người dân. Tất cả bị nhấn chìm dưới nước.

Thu dọn thi thể, nhiệm vụ ám ảnh sau bão Harvey - Ảnh minh hoạ 2

Nước lũ dâng cao quá nóc ôtô tại một bãi đậu xe ở thành phố Humble, bang Texas. Ảnh: New York Times.

Georlitz chưa đêm nào ngủ quá ba tiếng kể từ thời điểm bão Harvey đổ bộ. Ông bắt đầu ca làm việc từ 18h và thường kéo dài tới tận sáng hôm sau. Vừa lái xe, Georlitz vừa chăm chú quan sát để tìm kiếm những dấu hiệu, có thể là tay hay đầu một người nào đó nhô lên khỏi mặt nước.

"Nhìn kìa, một chiếc xe", King hô lên.

Họ tấp vào, nhảy khỏi xe, bật đèn pin mang theo người. Nước cao tới mũi. "Chiếu vào đây", Goerlitz ra lệnh.

Ba ngày trước, cả đội cũng gặp hoàn cảnh tương tự. Họ phát hiện một chiếc ôtô và khi nhìn vào bên trong, họ thấy cánh tay một người đang chìa ra cầu cứu. Nhưng lần này, King không phát hiện bất cứ điều gì. "Không có ai ở đây", ông thông báo.

Cả đội tiếp tục lên xe, dò dẫm trong đêm. Nước vẫn phủ kín quanh họ.

Goerlitz nhìn về phía trước. "Đó là một chiếc xuồng phải không?", ông hỏi.

"Tôi nghĩ chỉ là ánh đèn phản chiếu", King đáp.

Chiếc xe lăn bánh. Không gian xung quanh tĩnh mịch. Họ để ý rất kỹ mọi thứ trong tầm mắt nhưng không phát hiện bất kỳ chiếc xuồng hay thuyền nào.

"Nước ngày càng sâu", Goerlitz phân vân nói. Trong lúc ấy, nước vẫn liên tiếp đập vào hai bên sườn xe.

"Tôi không biết chúng ta có thể tiến sâu tới đâu nữa", King nói. "Nhìn mực nước mà xem. Nó như thể sắp cuốn tôi ra ngoài. Tôi xin lỗi".

Còn một số con đường nữa cần rà soát song cả đội không thể đi xa hơn. Goerlitz đành đánh lái quay về vị trí ban đầu. "Tôi nghĩ hay chúng ta đợi đến khi trời sáng", ông nói.

Khoảng một tiếng sau, điện thoại của Goerlitz vang lên. Ông nhận được một tin nhắn.

"Cái xác đã được tìm thấy", hạ sĩ Lyons nhắn.

 Bão Harvey biến quốc lộ Texas thành biển nước.

Goerlitz cho King xem điện thoại. Họ chưa có thêm bất kỳ thông tin chi tiết nào khác. Việc duy nhất họ có thể làm là chờ đợi. Có lẽ tới sáng họ sẽ biết danh tính nạn nhân. Lúc này, họ chỉ có thể ngồi đoán về nơi người ta phát hiện ra xác chết và liệu họ có bỏ qua điều gì hay không.

Tác giả bài viết: Vũ Hoàng

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

Mã bảo mật   

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây