Con đã thành công như ước nguyện của cha

Chủ nhật - 20/08/2017 15:04
Ba trên trời cao có thấu thì hãy an tâm, những đắng cay cực khổ, những nhục nhã con sẽ thay ba trả lại hết cho đời.

Ba ơi, lại sắp đến giỗ ba rồi, vậy là đã gần 10 năm ba bỏ mẹ và chúng con mà đi. Con nhớ ba lắm, bao nhiêu năm qua đi nhưng ngày nào con cũng nhớ. Mới ngày nào ba đi lượm từng hạt bắp trên rẫy đem về cho chúng con ăn, thời gian khổ ấy...

Con biết, nhà mình nghèo, bà nội đi xin ăn rồi trúng gió, lại trong cơn đói nữa nên bà mất ở Thanh Hóa. Ba làm đủ nghề để nuôi hai anh em con, từ phụ hồ, chặt mía, cày trâu thuê cho người ta. Ngày đó, cơm không có mà ăn, có những mùa mưa không có việc làm, ba đi xin người ta bao ngô về xay. Cả nhà ăn ngô trộn, ba mẹ nhường những chỗ có cơm cho chúng con, cơm trắng ăn với muối rang mà ngon, ấm lòng. Ba dạy rằng: “Tức chí thì bấm chí", người ta càng khinh thì mình càng làm, càng cố gắng.

Rồi ba cũng mất vì đói. Ngày ba mất, nhà mình cơ cực lắm, nhà bán, đất bán, em gái nghỉ học, còn mẹ bệnh tật đau yếu, mấy mẹ con đi ở đợ trên đất nhà người ta. Khổ lắm ba ạ, ba chưa ấm đất là người ta đã đến đòi nợ. Tiền phúng viếng ba cũng trả nợ hết, mẹ con như đứng bên bờ vực thẳm, anh em con phiêu tán khắp nơi, kẻ Nam người Bắc. Em gái sau khi nghỉ học thì đi làm công nhân, bán quần áo, bưng bê ở Đồng Nai. Con đi khắp nơi kiếm sống, phụ hồ ở Hội An, làm công nhân, làm thợ quảng cáo ở Sài Gòn, đục tường bốc vác gì cũng đủ cả. Hàng xóm họ xin việc cho con cái tiền trăm triệu, mỗi Tết nhìn người ta quây quần mà chúng con tủi thân lắm. Chúng con bị nhiều người khinh thường, nhục nhã lắm ba ơi.

Em gái vừa đi làm, tối về đi học, giờ đã là cô giáo mầm non. Con thích rừng, yêu rừng nên chọn công việc hướng dẫn viên du lịch. Bốn năm, con nuôi dưỡng ước mơ và thực hiện, thẻ hướng dẫn là con đi ở đợ rồi học vì không có tiền trang trải. Con cứ cặm cụi làm, đôi lúc một mình giữa rừng thấy cô độc. Rồi một ngày, con nổi tiếng, được lên báo, nhiều báo lắm. Con vui mừng làm sao khi nhìn mẹ ngồi xem phỏng vấn con trên truyền hình. Từ bàn tay trắng, con đã có công ty của riêng mình, sự nghiệp của bản thân. Con làm giám đốc rồi ba, khó tin quá phải không ạ? Ngay chính con cũng không tin nổi nữa. Năm nay con 28 tuổi rồi, lời ba dạy năm nào con đã làm được rồi.

Ngày xưa nghèo khó rau cháo nuôi nhau, giờ con cái đã lớn ba lại không còn. Ba trên trời cao có thấu thì hãy an tâm, những đắng cay cực khổ, những nhục nhã con sẽ thay ba trả lại hết cho đời.

Tác giả bài viết: Hàm Đan

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

Mã bảo mật   
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây